Giỏ hàng

Quần áo có thể xem là một hình xăm tạm

Quần áo có thể xem là một hình xăm tạm

Điều trớ trêu gì sẽ xảy ra khi người ta nhìn vào thứ bạn mặc mà đánh giá sai con người?


Nữ nhà văn Fran Lebowitz từng viết: "Nếu không ai muốn nghe bạn nói thì làm sao họ thèm quan tâm chiếc áo len bạn mặc muốn hướng tới điều gì?". Hay như trong cuốn The Brain Dead Megaphone của George Saunder, ông lại "mời gọi" độc giả tới buổi tiệc tưởng tượng của mình, khi đó, tác giả giao tiếp với mọi người qua một chiếc loa lớn.

Mặc dù nhân vật chính không nói gì nhiều nhưng vì loa để tiếng quá lớn nên ai cũng có thể nghe được ông nói gì. Dù có là người tham gia buổi tiệc hay không thì tất cả mọi người quanh đó vẫn phải nghe giọng nói của tác giả. Kết quà là khi cuộc giao tiếp qua chiếc loa kết thúc, người ta vẫn cứ nhắc mãi đến người đàn ông và chiếc loa mặc dù những gì nhân vật chính nói gần như chẳng có nội dung gì.

quần áo xem như hình xăm tạm

Những dòng chữ in trên áo được hiểu như tuyên bố của chủ nhân trang phục về một vấn đề nào đó

Sẽ thật là bi kịch khi đem ra một phép so sánh nhưng thời trang hiện nay thì chẳng khác nào một chiếc loa còn âm thanh phát ra từ nó chính là những chiếc áo in đủ loại đang "càn quét" từ thời trang phổ thông cho tới cao cấp. Nhưng nếu ngươi ta thực sự muốn "lắng nghe" những "âm thanh" ấy thì giờ vẫn chưa phải lúc họ nhận thức được đúng đắn về nó.

Bản thân tôi cảm thấy rất hài hước cùng một chút lạ kỳ và thú vị mỗi khi nhìn thấy trẻ con mặc áo in chữ.  Tôi cảm thấy bọn trẻ như muốn nói với mình bằng chính những lời in trên áo quần chúng vậy. Những câu quen thuộc mà tôi thường thấy là "I love my mommy" (tôi rất yêu mẹ mình) hay "Daddy's girl" (con gái rượu của bố). Ngay khi nhìn thấy những dòng chữ ấy, đầu tôi bật lên ý nghĩ liệu những lão béo đầu hói mặc những chiếc áo tương tự có thực sự yêu bố mẹ mình giống như những dòng in không. Ôi dám chắc là họ cũng chẳng thèm để ý đâu. Vậy đâu mới là lý do khiến tôi không muốn tiến gần tới những chiếc áo in chữ ấy?

Thời trang tất nhiên là một hình thức biểu hiện bản thân. Thậm chí, tôi còn cho rằng mối trang phục mình khoác lên người đều giống như một hình xăm tạm, giúp chúng ta nói lên một điều gì đó. Tuy vậy, điểm khác biệt ở chỗ lời nói từ miệng thì rút lại được. Trong khi đó, những dòng chữ in trên áo thì không xóa được mà nội dung của chúng thì vô cùng phù phiếm. Nó khiến cho tôi lúc nào cũng thắc mắc liệu ngời ta có thực sự nghĩ như những gì in trên trang phục không.

quần áo xem như hình xăm tạm

Những "tuyên ngôn" in trên áo đôi khi gây tác dụng phụ.

Lần đầu tiên tôi có suy nghĩ ấy khi mới thấy một chiếc áo phông có chữ "Aint Laurent with Yves" (Laurent chẳng là gì nếu thiếu Yves, ngầm ý hãng Saint Laurent mới chẳng là gì nếu thiếu đi nhà thiết kế Yves của thương hiệu Yves Saint Laurent cũ) và cực kỳ mê mẩn. Những dòng ấy quả thực rất thông minh nhưng vì bản thân tôi cũng yêu thích thương hiệu Saint Laurent mới nên đã không lấy.

Một lần khác là vào tháng 9 năm ngoái tại một tuần lễ thời trang, tôi vô tình mặc một chiếc áo với dòng: "Mọi trang blog đều có nội dung chẳng khác gì nhau". Đến lúc nghĩ lại, tôi mới nhớ ra mình cũng là blogger. Nếu bạn có định cười nhạo vì điệu đó thì tôi cũng đang định làm chuyện tương tự đây. Hành động đó cũng khiến bản thân tôi thấy mình có tí mâu thuẫn.

Nói chung, việc sống đúng với bản thân và với "hình xăm" mình khoác lên người cực kỳ quan trọng. Điều trớ trêu gì sẽ xảy ra khi người ta nhìn vào thứ bạn mặc mà đánh giá sai con người mình ?

Facebook Youtube Top